Uncategorized

Mùa Đông rồi

Bắt đầu làm việc thui … dạo này thả lỏng cơ thể tối đa, hoàn toàn không còn bực tức hay stress, dễ dàng nói chuyện hơn, nhưng thấy mình nên trở về như cũ, ít nói và im lặng. Thấy ổn và tốt hơn rất nhiều. Hơn nữa thấy mình hợp kiểu đó hơn.

Về lại HN, bắt đầu quen với kiểu giao tiếp đông đúc với xã hội xung quanh. Thấy quen dần và cũng chẳng thấy có vấn đề gì, chỉ là thấy mình hoà nhập càng tốt thì càng bớt cá tính riêng. Ngẫm nghĩ một hồi, hay ta lại đi tỉnh nhỉ… ở Tp lớn cũng cạnh tranh nhiều, ồn ào xô bồ quá… cái chân đi lại nhúc nhắc nhấc lên nhưng chưa tìm được cơ hội …. Muốn đi tiếp rồi …

Quá trình detox bản thân là một quãng thời gian rất hay nói thật, chả biết sao… Nhưng dần dà phát hiện ra giá trị cốt lõi của tour detox không phải nằm ở chỗ đào thải độc tố, ăn uống hay gì… đào thải độc tố từ tâm chính là một trận ” gột rửa ruột” toàn thân khiến cho mọi thứ tiêu cực, xấu xí nhất ào ào tuôn ra ngoài một cách mạnh mẽ đến mức như một trận thanh lọc. Việc phải tiếp xúc với nhiều năng lượng ào ào của thành phố cũng là một quá trình tích tụ lớn khiến mình thấy chỉ muốn bỏ cái tp lớn này mà đi tiếp.

Uncategorized

Chia sẻ và dám san sẻ là một niềm hạnh phúc

Hôm nay đi làm không bị kẹt xe, cảm thấy biết ơn ghê.

Mỗi ngày tôi đều dành chút thời gian coi blog bạn Chi, tuy không hoàn toàn khớp 100% với suy nghĩ của tôi nhưng 1 phần tính cách của bạn ý truyền cảm hứng cho tôi rất nhiều. Tôi dần cảm thấy hài lòng hơn với cuộc sống. Trước đây, giống như tất cả mọi người xung quanh, tôi gần như đều tỏ vẻ mình ổn. Việc tôi luôn tỏ ra mình mạnh mẽ, ổn, vui vẻ hoặc im lặng, có thể nói là người vô hình trong mọi môi trường khiến tôi khá dễ chịu. Nhưng giờ đây, tôi hoàn toàn thoải mái với việc mình là một con người bình thường, cũng có những hỷ, nộ, ái, ố, vui buồn sướng khổ, cũng có nhiều cái biết và rất nhiều cái ngu si không biết hoặc không hiểu. Thừa nhận có người sẽ coi trọng cũng có người sẽ coi thường mình, có người ghét và cũng có người yêu mình, có người hợp và cũng có người không hợp mình. Việc này đầu tiên là đả kích gia đình tôi rất lớn vốn luôn nghĩ tôi là một nữ cường nhân trừ gian diệt bạo, cứng cỏi, tài giỏi, tự lập, giàu có, xinh đẹp, cuộc đời màu hồng, an nhàn hưởng thụ, không thích chia sẻ nhiều, hay ăn to nói lớn, quan hệ rộng lắm bạn bè, ăn sung mặc sướng. Dường như 30 năm của tôi mọi người kì vọng vào tôi quá nhiều và tôi luôn cố gồng để đáp ứng cho những kì vọng đó hoặc cố tỏ ra là mình đạt được như thế dù trong lòng luôn ấm ức và sẵn sàng cãi nhau hoặc đối đầu, cũng hiếm khi nhỏ nhẹ ân cần với người trong nhà. Đôi khi còn phải luôn làm người đầu sóng ngọn gió hoặc đầu tàu, hoặc hiểu biết. Cũng như việc trong đầu tôi cũng nghĩ như vậy và cố gắng diễn cho tròn vai như vậy. Vì tư duy, lối sống và tư tưởng của tôi cũng khá khác so với người nhà nên mọi người cũng thương đánh giá tôi khác biệt và vượt trội. Đó cũng là một lí do khiến tôi ảo tưởng sức mạnh bản thân vì tôi hiểu rằng tôi chỉ là hạt cát và có rất nhiều người giỏi hơn tôi. Thậm chí mẹ tôi khi nhỏ còn bảo tôi là dạng cần cù bù thông minh.

Do ảnh hưởng văn hoá á đông truyền thống khá mạnh nên mẹ tôi thường đánh giá tôi là ” Tây” do lối suy nghĩ cá tính và vui vẻ, hạnh phúc của tôi không giống với vòng tròn xã hội xung quanh của mẹ. Điều này xảy ra ở xung quanh tôi rất nhiều, vì cuộc sống này vốn đa dạng và con người cũng rất đa dạng. Việc đi ra ngoài và tiếp xúc với nhiều nền văn hoá, văn minh khiến tôi có cái nhìn cởi mở hơn về nhiều thứ và biết rằng Thế giới này muôn màu muôn vẻ, nên tôi chấp nhận những sự khác biệt dễ dàng hơn. Những sự hiều nhầm và sai lầm luôn xảy ra hàng ngày nhưng tôi luôn dễ dàng deal với mọi chuyện.

Trong văn hoá A Đông coi trọng sự e thẹn, mềm mại và nói ý tứ tế nhị, đón ý nọ kia. Vốn kĩ tôi cũng từng như thế do ảnh hưởng của những người xung quanh. Thậm chí khi quen 1 anh bạn SG tôi cũng thường hay hỏi anh đọc mấy cái báo miền Bắc nói ý ý như này có hiểu không. Phong thái tự tin, vui vẻ, yêu thương bản thân của người phụ nữ đôi khi bị đánh đồng là cá tính, tư tưởng mới, đi ngược lại với văn hoá chịu đựng, hi sinh và tận tuỵ hết mình. Vì được gặp gỡ nhiều người tài giỏi và bạn bè tư tưởng khá cởi mở, phòng khoáng nên tôi cũng có được những suy nghĩ như vậy cho dù rất nhiều bạn đó không hề sống và làm việc hay học tập ở nước ngoài.

Quay trở lại việc tự hiểu và thừa nhận những ưu khuyết điểm của bản thân khiến cho tôi thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, còn những người khác nghĩ gì về tôi, tôi không thể kiểm soát được. Trước đây, người nhà, công việc, bạn bè, người yêu, etc. mỗi 1 vòng tròn xã hội đánh giá tôi theo một kiểu khác nhau. Nhưng bây giờ thì tôi khá thoải mái khi có thể thể hiện bản thân một cách thả lỏng nhất có thể với tất cả xung quanh. Tôi sẵn sàng kêu gọi sự trợ giúp và tiếp nhận sự trợ giúp. Cái gì không hiểu biết hoặc quá khả năng mà cố gắng vẫn chưa đạt được tốt thì tôi sẵn sàng đặt câu hỏi ( tế nhị và tuỳ tình huống, đối tượng) và cảm thấy ổn vô cùng khi nhận được sự hỗ trợ về vật chất hay tinh thần, sức lực. Việc này không những giảm áp lực cho tôi mà còn khiến những người xung quanh chịu khó, cùng góp sức và có trách nhiệm hơn. Tất nhiên đồng nghĩa với việc có thể nếu tôi một mình tự xử lý và gồng gánh tất cả, tôi sẽ được những lời khen hay đánh giá là giỏi hoặc sự e dè, nể sợ, và nghe lời, phục tùng từ người khác. Việc chia sẻ công việc chung trong nhà và ngoài xã hội ở một mức độ hợp lý khiến tôi thấy mình có ích hơn, làm việc hiệu quả hơn, thêm yêu thương bản thân hơn, có thời gian làm điều mình thích hơn và đặc biệt giảm bớt được stress, tiêu cực cũng như không trút tiêu cực lên người khác. Tôi cũng không nghĩ người khác yếu kém mà luôn nghĩ những người quanh mình luôn có điểm gì đó hơn mình, tôi cũng không có tư tưởng ” chỉ mình ta làm còn lại mọi người không trân trọng sự cống hiến của ta”. Sự thay đổi trong suy nghĩ này khiến tôi trở nên thanh thản trong lòng hơn. Trải nghiệm rất nhiều mới khiến tôi thay đổi một chút được như vậy, hi vọng tương lai khi nhìn lại mỗi ngày tôi đều thấy bản thân trưởng thành hơn, trở thành phiên bản tốt nhất của mình.

Uncategorized

Nấu ăn là một sự tự nguyện trong hạnh phúc

Có một thời gian rất dài tôi cảm thấy quá mệt mỏi vì áp lực từ những người phụ nữ lớn tuổi trong gia đình mặc định rằng tôi không biết nấu ăn và thường chê bai mỗi khi tôi vào bếp, chỉ bởi vì những món tôi nấu không giống với những gì mọi người hay ăn và khẩu vị không phù hợp. Gia đình tôi khá truyền thống và các món mọi người nấu cũng mang đậm nét văn hoá của từng gia đình. Các bác cả trai lẫn gái trong họ nội đều khuyên tôi chân tình là nên nấu ăn đi nếu không sẽ không lấy được chồng đâu. Với bản tính hướng nội và hay im lặng thì tôi thường xuyên mặc kệ. Bởi vì sống trong một cộng đồng như vậy nên tôi ít khi thể hiện mình, một cộng đồng không chấp nhận sự khác biệt và đánh đồng những thứ tôi làm là ” Tây” ???

Kì thực thì tất cả những anh bạn trai chính thức và không chính thức tôi quen đều nấu ăn rất giỏi, thường xuyên nấu cho tôi ăn và chưa bao giờ chê bai hay yêu cầu phải có một cô người yêu giỏi nấu ăn hết. Và tôi thì không hoàn toàn là thích nấu ăn nhưng không phải là không biết nấu. Tôi thường xuyên nấu ăn cho người mình yêu hoặc trong các dịp tụ họp bạn bè chung của tôi và mấy anh bạn cũ, tôi thường xuyên vào bếp làm vài món linh tinh. Tôi cảm thấy tôi nấu vì tôi thích như vậy, việc nấu ăn đem lại niềm vui cho tôi. Tôi nấu và bày biện, trang trí không hề tệ. Nhưng văn hoá ẩm thực và khẩu vị thực sự phải phù hợp vì ranh giới sự sự ngon và không ngon rất khó nói.

Còn nhớ anh bạn gần nhất tôi tìm hiểu, khi tôi đi chơi cùng nhóm bạn anh ý, mọi người có bảo tôi cắt hành và làm món trứng cà chua gì đó thì tôi hơi lóng ngóng do ít làm món đó. Thông thường tôi hay cho phô mai vào trứng, không sử dụng gia vị và sẽ chấm với nước tương nếu cần. Và mọi người mặc định tôi không biết nấu ăn và rất ” Tây”. Tôi cũng cảm thấy mình đang không ở đúng môi trường, không đúng vòng tròn xã hội mình thuộc về nên sau đó cũng không giữ liên hệ nữa. Việc đánh giá một ai đó chỉ thông qua những điều nhỏ nhỏ như vậy vẫn tồn tại trong xã hội hiện đại thế kỷ 21 này.

Tôi cảm thấy, những người phụ nữ quanh mình cũng nên có những suy nghĩ như vậy. Chúng ta có thể nấu ăn hay làm một điều gì đó nhưng vì bản thân mình yêu thích điều đó chứ không phải vì phục vụ bất kì một ai hết. Với lối suy nghĩ này, cho dù có một bộ phận sẽ tự đánh giá là bạn rất ” Tây” thì cũng đừng muộn phiền, cũng đừng phản đối. Những người phụ nữ luôn biết cách yêu bản thân mình luôn là những người phụ nữ đẹp.

Là một người phụ nữ, nếu bạn không biết yêu thương chính mình, thì sẽ không biết cách yêu thương người khác. Phong cách, phong thái và khí chất của phụ nữ toát lên từ vẻ đẹp nội tâm luôn là một vẻ đẹp lâu bền chứ không phải những gì bên ngoài mới làm nên vẻ đẹp của cô ý.

Có một giai đoạn tôi rất né tránh những người phụ nữ quanh mình, nhưng gần đây thì bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Tôi yêu thích được lại gần những người phụ nữ tương đồng với mình về mặt tinh thần nhiều hơn. Ở bên những người đó, tôi luôn cảm nhận được sự mềm mại, dịu dàng của tính nữ. Cho dù đó là những người phụ nữ phải gánh vác cả gia đình hay không, thì năng lượng ở họ toát ra luôn là sự hiền hoà và an ổn.

Gần đây tôi bắt đầu thích nghi với việc xuất hiện nhiều hơn ngoài xã hội.

Việc yêu thương và đối xử tốt với chính mình chưa bao giờ là điều sai trái. Nếu như những người xung quanh bạn không công nhận và chấp nhận điều đó, thì việc tốt nhất bạn có thể làm là mặc kệ những người xung quanh.

Hà nội, những ngày cuối cùng của tháng 11.

Uncategorized

Năng lượng Tính nữ

Gần đây tôi có tìm hiểu một chút về năng lượng tính nữ từ các trang trên facebook. Sau khi theo dõi một thời gian các cộng đồng tính nữ này thì dần phát hiện ra có những bạn đào tạo và định hướng rất chuyên nghiệp, và cũng có những bạn thì mang sự bộc phá nhiều hơn. Có bạn nói về tình yêu, có bạn nói về cảm nhận cuộc sống. Ai cũng có cộng đồng riêng của mình và họ coi đó là một business chứ không cho rằng đó chỉ là một hình thức chia sẻ phi lợi nhuận hay gì gì. Điều đó khiến tôi rất hứng thú vì khi đã xác định đó là một công việc thì các bạn sẽ gắn bó và thực hiện nghiêm túc hơn.

Đọc kĩ hơn một chút tôi phát hiện ra sự phân biệt giữa tính nam và tính nữ trong bất kì ai cũng có. Tính nam đại diện cho sự suy nghĩ, tính toán, phân tích… còn tính nữ đại diện cho sự yêu thương, cảm xúc, thả lỏng và thư thái, dễ chịu. Việc dành thời gian nhìn sâu vào bản chất bên trong mình khiến tôi thấy mình chưa khai thác được trọn vẹn đầy đủ tính nữ vốn luôn dồi dào và ẩn chứa sâu trong tôi. Tôi quyết định sắp xếp thời gian và dành cho mình một kế hoạch cụ thể để đánh thức năng lượng tính nữ trong mình, tìm hiểu sâu về đứa trẻ bên trong, hiểu hơn về bản thân và kết nối với chính mình. Chuyện này trước đây vốn dĩ tôi thấy hơi kì lạ, và không tin lắm nhưng dần dà với những trải nghiệm trong cuộc sống thì tôi bắt đầu có hứng thú hơn. Nhất là trong giai đoạn gần đây, tôi khá thoải mái với việc tham gia vào xã hội xung quanh và tự do thể hiện mình, cũng như vui vẻ, tự tin hơn trong cuộc sống.

Kế hoạch này sẽ bắt đầu trong vòng 30 ngày và sẽ được tôi update cụ thể. Hi vọng đây chỉ là trải nghiệm cá nhân và chia sẻ để bản thân tôi cảm thấy tốt hơn.

Uncategorized

Dự định cho năm 2021

Tôi phát hiện ra là tôi đang dần thực hiện những mong muốn của tôi từ bé, bù lại cho 30 năm đầu đời tôi luôn sống và thực hiện cho những kì vọng của người khác. Dưới áp lực gia đình và xã hội phải trở thành một con người hoàn hảo, tôi đã sống một cuộc sống không như tôi mong muốn. Bởi vậy, ở độ tuổi này, là một người phụ nữ trưởng thành mang tâm hồn trẻ thơ mãi mãi ( không hiểu sao rất thích cụm từ này), tôi lên một danh sách những điều muốn và cần thực hiện từng bước. Một trong những dự định ngắn hạn là tham gia khoá học thiết kế thời trang của F.A.C.E. Cách đây khoảng 15 năm gì đó, dưới sự định hướng của chị tư vấn du học, tôi mặc định học Kế toán và Quản trị kinh doanh là 2 ngành hot hit và đảm bảo chắc chắn rằng có công việc ổn định và dễ xin việc khi ra trường. Tôi đã từng tìm hiểu về ngành TKTT cách đây chục năm nhưng khi đó khả năng tài chính tự lập chưa đủ ( học ở bên nươc ngoài là $30,000 còn trong nước là khoảng 200 triệu) và còn mải mê chinh chiến và yêu đương nên chuyện đó cũng quên đi mất. Khoảng 2 năm trở lại đây, cùng với mức thu nhập tăng lên và ổn định thì tôi lại bắt đầu nhớ đến mong ước của mình ở tuổi mới lớn.

Tôi đã tham khảo khá nhiều bên và thấy rất ưng ý học viện này. Dù biết rằng đầu tư một khoản không nhỏ cho 1 năm học bao gồm học phí, nguyên vật liệu là hơi nhiều trong khi tôi không có ý định chuyển đổi ngành nghề hoặc kiếm sống bằng nghề này. Nhưng tôi thực sự rất thích và không thể ngừng nghĩ về nó trong suốt 1 năm nay. Nếu không thử thì sẽ luôn áy náy. Tôi cũng chưa có gia đình và cũng không phải trả góp một khoản gì nên khả năng tài chính cũng khá ổn để thực hiện mong ước này. Chỉ vướng một chút là mùa covid nên trước khi thanh toán phải suy xét cẩn thận, ngoài ra thì phải nuôi bạn mèo đi hia ăn nhiều hơn cả mummy ( là tui đó), lại còn dùng cát vệ sinh mùi táo mới chịu. Bạn bè tôi hỏi sao không thanh toán trả góp học phí nhưng tính tôi rất ghét cái hình thức trả góp, cảm giác phải gánh nợ không phải là điều tôi hướng đến. Nên sau khi tính toán cẩn thận, tôi quyết định sẽ thực hiện điều này vào năm 2021. Còn năm nay thì tập thêu các mũi cơ bản làm quà tặng cho mọi người cho quen tay. Mọi người chắc cảm động ghê lắm vì tự nhiên có người cứ thêu cái nọ cái kia đem tặng. Thực ra thì tôi đang tập thêu đó các bạn hihi

Hi vọng giờ này năm 2022 có thể khoe với các bạn là tôi đã tốt nghiệp khoá TKTT rồi đó, sau đó sẽ may quần đùi cho người yêu và may váy cho chú mèo đi hia.

Uncategorized

Quyết định có nên nuôi 1 em chó trai mới hay không?

Chú chó đầu tiên tôi có là năm 1992, lúc đó được học sinh giỏi, bố có hứa thưởng cho một em chó. Người lớn nói vui nhưng tôi thí nhớ rất dai và đòi bằng được nên bố tôi cuối cùng cũng phải đưa tôi đi mua chó. Tôi vẫn nhớ giá là 500 nghìn và tôi được chọn 1 trong 2 em chó trai, 1 em mũi trắng và 1 em mũi đen. Tôi thích em mũi đen hơn và vì thời điểm đó đang có trend nuôi chó cho đẻ bán được khá tiền nên chó trai thì không có giá trị bằng chó gái. Tôi cho em chó vào cái túi nilon đựng quà Tết màu đỏ và ngồi sau xe máy bố về nhà. Trong lòng khá vui vẻ. Tôi hỏi anh trai tôi về việc đặt tên cho chú chó là gì? Tôi phân vân vì lúc đó trên TV đang có phim chú chó Lucky khá nổi tiếng nên tôi cũng thích đặt tên này. Sau cùng tôi chọn tên John giống tên một bạn trai trong sách Tiếng Anh học thêm.

Tôi trở nên yêu chó từ lúc đó. John mới về rất nhỏ, hay cắn phá dép, mắc bệnh tè dầm mỗi khi vui và ghét những ai lấy đồ của nhà mang ra ngoài. Lúc nhỏ xíu nó còn cắn mũi tôi 1 cái. Tôi thích chó vô cùng nhưng chỉ đơn thuần là yêu quý và tâm sự cùng thôi.

Sau này thì tôi cũng thích mèo, vì chơi với bạn trai yêu mèo nên tự nhiên bị lây cái tính đó. Rồi dần dà thì tôi yêu tất cả động vật miễn là ngoan, dễ thương và xinh xắn.

Sau khoảng chục năm sống và làm việc xa nhà, gần đây tôi rất muốn nuôi một em chó ( chó trai), nhưng suy đi tính lại, tôi đang ở cùng bố mẹ, tôi hoàn toàn có thể ra ở riêng nhưng hiện tại tôi đang có kế hoạch riêng nên cần tiết kiệm một chút. Sống chung nên việc nuôi một em thú cưng sẽ ảnh hưởng đến không gian chung. Tuy rằng hiện tại tôi đã sắp xếp cuộc sống của mình khá ổn, có thời gian cho bản thân và em mèo Fick, nhưng việc có một thành viên chó mới cũng sẽ lấy của tôi thêm thời gian và sự quan tâm, chăm sóc. Ngoài việc đáp ứng nhu cầu ăn ở cho em chó, tôi cần phải chơi đùa, tâm sự và dành thời gian yêu thương cũng như chăm sóc khi bé bị ốm hay khi trưởng thành cần không gian chạy nhảy vui đùa. Tôi cũng không rõ chú mèo đi hia của tôi có chấp nhận 1 em chó trai nữa hay không cho dù nó rất thích chơi với chó.

Tuy rất tiếc nuối và rất thích thú cái cảm giác được nựng cái mũi của em chó, thích cảm giác nhìn em chó bé mới đẻ chạy lũn cũn, béo mập mạp vừa đi vừa ngủ gật nhưng tôi vẫn thấy mình chưa sẵn sàng để mang đến một cuộc sống tốt đẹp hơn cho em chó nên đành nhẫn nhịn thêm chút thời gian. Hi vọng thời gian tới, khi tôi có thể sắp xếp cuộc sống ổn thoả hơn thì sẽ đón 1 bé về nuôi lâu dài, vì tôi mát tay nuôi động vật lắm luôn. Các bé ở với tôi rất rất lâu và tôi luôn bịn rịn không muốn cho đi.

Uncategorized

Sử dụng mạng xã hội

Tôi bắt đầu ngưng sử dụng mạng xã hội khoảng 5 năm. Kể từ lúc tôi nhận ra mình đang bị nghiện, cách 5 – 10′ lại mở facebook ra 1 lần, rồi thi thoảng lại ngồi đếm like và hay đi đọc các bài của mọi người, tương tác nọ kia. Cảm thấy khá mất thời gian nhưng không được lợi ích gì nên tôi dừng lại. Cai nghiện khá khó khăn và vất vả, nó gần như là một dạng ám ảnh tâm lý nếu không mở facebook ra xem thì không chịu được. Với cá tính của mình, tôi biết tôi phải ngừng lại và sử dụng mạng xã hội theo đúng nhu cầu và mục đích cá nhân. Sau đó tôi xoá tài khoản, tạo 1 trang facebook mới, không add ai cả và chỉ follow thông tin, đọc báo và mua sắm online. Thời gian đầu rất khổ, tôi khá ” vật vã” và thi thoảng lại mở lại facebook cũ để xem, và cũng hóng chuyện người nọ người kia xem dạo này họ sống ra sao rồi. Mất khoảng 3 tháng, phần vì bận rộn công việc và cuộc sống mới, do chuyển nơi làm việc, phần vì sống tách biệt khỏi những mối quan hệ cũ khiến tôi cũng không hứng thú lắm với việc phải giữ quan hệ không cần thiết. Tôi xao nhãng dần và quên hẳn đi, cỡ khoảng 6 – 9 tháng sau thì cai nghiện thành công. Về sau này có mở lại facebook cũ cũng không hứng thú gì nữa. Thậm chí còn thấy bị quá tải thông tin. Tôi không rõ đấy có phải là tối giản không, tôi vẫn thi thoảng có gì cần thì liên lạc lại với những người cũ.

Sau khoảng 2,3 năm thì tôi gần như không còn dính mắc hay chú ý gì đến nữa. Có đợt tôi về hẳn HN, bắt đầu lục lại quan hệ cũ và gặp mặt, nhưng thấy không còn hợp nữa. Mọi người thì có phần e dè. Lúc đầu tôi không hiểu, sau này khi hiểu ra thì tôi cố gắng thể hiện rằng tôi vẫn như cũ thôi, tôi vẫn muốn giao lưu với mọi người. Cỡ khoảng 1,2 năm thì tôi dừng hẳn vì nhận ra là bản thân đã có những sự phát triển về tư duy nhận thức cũng như con đường mới hoàn toàn. Việc cố gắng trở lại như cũ là điều không nên làm.

Hiện giờ tôi vẫn sử dụng facebook, có rất nhiều sự hiểu nhầm trong việc tôi không dùng mạng xã hội khiến rất nhiều người nghĩ tôi bí ẩn hay gì đó. Giữa những con người và ở thời đại mà truyền thông mạng xã hội bùng nổ, mà lại có một người sống khép kín thì hơi kì lạ. Ban đầu tôi còn giải thích nhưng dần dà cảm thấy cũng không cần thiết.

Tôi vẫn theo dõi các trang thông tin cần thiết, phục vụ cho công việc và đời sống cũng như các trang liên quan đến thú vui, sở thích của tôi. Có lẽ sẽ đến một ngày tôi dùng facebook nhiều hơn hoặc tương tác với mọi người trên mạng xã hội nhiều hơn.. Có lẽ thôi, nếu nó cần thiết và phục vụ cho công việc. Còn hiện tại thì tôi chỉ đủ dùng và dừng lại. Không biết mọi người ra sao nhưng việc hạn chế và chỉ sử dụng mạng xã hội có mục đích cụ thể khiến tôi bớt xao nhãng, phân tâm vào những việc không đáng có. Không những vậy, nó còn rất phù hợp trong việc chọn lọc thông tin cần quan tâm và thông tin rác. Những điều không cần thiết phải thu nạp vào đầu và vào cuộc sống quanh mình. Thi thoảng mọi người coi tôi như người tối cổ, nghĩ tôi không biết trend này hot news kia, kì thực là tôi vẫn đọc và theo dõi nhưng không hướng sự quan tâm đến những điều đó.

Trong vòng vài năm sống với kiểu đó, tôi thấy tâm hồn và tinh thần mình rất ổn. Tôi gần như tách biệt khỏi những thông tin tiêu cực và đó cũng là một ưu – khuyết điểm của tôi. Khi tôi không biết và không tìm hiểu quá nhiều về mọi thứ xung quanh, tôi đón nhận những con người, những cơ hội trong cuộc sống, những thách thức trong công việc với một trái tim và tinh thần hoàn toàn trong vắt. Ở trong tình huống của tôi, đa số mọi người cảm thấy không ổn nhưng tôi luôn thấy ổn. Với công ty cũ, nhiều người chê bai, tôi lại thấy ổn do mục đích của tôi và những gì tôi nhận lại khá là phù hợp. Với bạn trai cũ, tôi cũng thấy ổn dù mọi người thấy không ổn. Tôi vẫn phải thường xuyên điều chỉnh tâm thái giữa những bộn bề cuộc sống và những mối quan hệ xã hội hàng ngày. Việc ít tiếp thu các nguồn thông tin khiến đầu óc tôi trở nên sáng suốt và gọn gàng hơn. Việc không có quá nhiều mối quan hệ cũng khiến cuộc đời tôi bớt bận rộn và quay cuồng hơn, cho dù trong mắt mọi người thì càng ngoại giao rộng càng bận rộn bù đầu thì mới là thành công và hạnh phúc.

Không rõ đây có gọi là lối sống tối giản không, nhưng ít nhất là việc hạn chế sử dụng mạng xã hội, chỉ dùng theo mục đích và nhu cầu của bản thân cũng làm cho tôi thấy nhẹ nhõm và tăng sự tập trung rất nhiều cho những ưu tiên khác trong cuộc sống, cũng như dành rất nhiều thời gian cho những thú vui, sở thích cá nhân như đọc sách, xem phim, đi dạo và chơi với mèo. Chất lượng sống và chất lượng công việc cũng ngày được cải thiện.

Lần tới, tôi sẽ chia sẻ thêm về sở thích ” Một mình ẩn dật”.

Uncategorized

Ngày chủ nhật

Tuần này tôi được nghỉ 3 ngày bù cho ngày đi trực của tuần trước. Không hiểu sao dần dà tôi cảm thấy việc chia sẻ cuộc sống và suy nghĩ thường nhật của tôi là một việc khá thú vị, thay vì sự im lìm trước đây hoặc những post không rõ ràng thì tôi bắt đầu thả lỏng bản thân và định hình cho mình những suy nghĩ cũng như một nội tâm khá mạnh khoẻ. Trạng thái tinh thần và phong cách sống cũng như lối viết này tương tự như tôi của chục năm về trước nhưng không còn uỷ mị, cảm xúc và đắm chìm trong những mơ mộng. Tôi bây giờ đã là một người phụ nữ trưởng thành – nhưng vẫn giữ một khuôn mặt và trái tim trẻ thơ. Những trải nghiệm trong cuộc sống khiến tôi trở nên hiểu biết và khôn ngoan hơn so với ngày hôm qua, tuy rằng vẫn là ngu dại hơn so với ngày mai.

Hôm nay đạp xe đi dạo và mua cá ở Hàng Bài, tôi đã đi ngược chiều với một tư thế đầy ” quyền lực”. Một chiếc xe đạp đi ngược chiều thì không ai thèm để ý và cũng không bị công an bắt, người ta thường chú ý đến những gì hoành tráng hơn thế. Cảm giác không ai để ý đến mình giữa phố đông người thật dễ chịu. Trên đường về tôi rẽ vào phố Vọng Đức – một con phố nhỏ và ngắn, để cảm nhận được sự thanh bình trên từng góc phố. Lúc đi qua Cung thiếu nhi, thì luôn có những rung động rất mỏng và nhẹ. Thỉnh thoảng như này tôi mới nghĩ giá mà có một người để chia sẻ những cảm giác này thì thật dễ chịu. Bởi vậy, người có thể đi cùng tôi phải là người có thể cùng tôi cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống. Tôi yêu thích những gì cổ điển, có lẽ vì vậy mà tôi thích vẻ đẹp của Châu Âu.

Fick đang nằm ngủ trên tấm nệm, tôi đang phấn đấu mỗi ngày đều viết blog nhưng sẽ đi sâu hơn vào một số đề tài nhất định hoặc sẽ đa dạng chủ đề hơn. Tạm thời thì viết blog tuỳ hứng theo suy nghĩ và cảm xúc như thế này cũng khá thú vị.

Uncategorized

Chú mèo có chiếc lục lạc leng keng

Tôi có một chiếc lắc chân đính một chiếc chuông nhỏ kêu leng keng mỗi khi tôi di chuyển. Thích tiếng chuông nên tôi hay chạy cầu thang đi lên đi xuống. Bạn mèo đi hia cũng có chiếc lục lạc kêu leng keng ở cổ. Hai chị em sắm đồ giống nhau.

Ban đầu thì chú mèo đi hia không có, nhưng trong một lần đi mua đồ cho bạn ý ( tốn kém hết sức vì ăn nhiều và hay nghịch đồ chơi), tôi mua cho bạn ý 2 cái thay đổi. Một cái màu vàng và một cái màu trắng, vì bạn ý có bộ lông màu đen lốm đốm nên chỉ hợp với hai màu này thôi. Bình thường khi bạn ý trốn đi chơi thì tôi không định hình được đang ở đâu nhưng từ khi có lục lac đeo cổ thì lúc chạy cái chuông nó kêu khe khẽ nên tôi biết hết. Lại nhớ chuyện đeo lục lạc cho mèo, tôi thấy mình thông minh ghê he he.

Làm bạn với chú mèo đi hia rất vui dù bạn ý hơi láu cá, tính tình rất nông dân và khuôn mặt thì lừ lừ. Lúc mới mang bạn ý về, bạn ý còn bị ghẻ. Lông rụng lỗ chỗ nhìn như chiếc giẻ rách lem nhem. Tôi đã rất kiên trì nhúng bạn ý vào nước thuốc mấy lần, tưởng chết, nhưng vẫn khỏi bệnh, chắc do tôi yêu thương và chăm sóc tận tình. Hình như tôi có tay chăm động vật vì bạn nào ốm đau tôi cũng vớt lại được hết ( Sao mình không làm bác sỹ thú ý nhỉ? hi hi). Lúc nhỏ bạn ý rất tinh nghịch, xích bạn ý vào cái tủ, bạn ý còn kéo cả cái ngăn tủ đi, rách cả cổ, lại phải đem đến bác sỹ thú y bôi thuốc. Bác sỹ còn bảo sao chú mèo của cháu lì quá lì vậy?

À lúc nhỏ không rõ bạn ý là trai hay gái, lúc bạn ý kêu gào loạn lên, tôi còn gọi bác sỹ thú y đến nhà thiến. Sau khi tiêm cho 2 nhát nằm xụi lơ, lật ngửa bạn ý ra, cạo lông chuẩn bị xẻo xẻo xẻo thì bác sỹ bảo ” Ơ, gái mà”.. thế là thôi hihi. Từ sau đó trở đi mọi người rất hối hận vì luôn đối xử với bạn ý như một anh mèo trai, hay đấm đạp. Thế là tôi mua váy cho bạn ý nhưng chú mèo đi hia vẫn huỳnh huỵch như một anh mèo trai đến tận bây giờ. Và chú mèo đi hia lúc nào cũng nghĩ mình là một chú chó. Do lúc mới mang về, nuôi bạn ý chung với chú chó. Lúc xin ăn 2 đứa đứng dưới chân giường, bắt chước nhau nhìn tôi say mê. Cho chú chó một miếng, thế là chú mèo đi hia bắt chước tư thế của chú chó để cũng được cho một miếng. Khi lớn lên, chú mèo đi hia vẫn thích chơi với chó. Chỉ có mấy lần thấy nó giống mèo là khi nó nhòm chim sẻ trước cửa. Chú mèo đi hia rất to mồm nhé, có lần xổng xích đi lang thang đầu ngõ, thấy chú mèo đại ca đang đi cùng chú mèo tiểu đệ tuần tra đêm, chú mèo đi hia bị chú mèo tiểu đệ tát 1 cái thế là gào mồm rất to xong chạy ngay về nhà.

Những kỉ niệm đáng yêu này làm tôi thấy vui khi nghĩ đến. Hình như chìm vào viết lách khiến tôi vui với thế giới nội tâm riêng của mình. Nhìn lại 5 năm qua, tôi đã có được những thứ tôi muốn trong công việc và cuộc sống, thậm chí là bạn trai như ý muốn. Nhưng sau tất cả, tôi nhận ra rằng, nội tâm tôi thuộc về những điều bình dị, nhỏ bé và đáng yêu như này. Tôi dành nhiều thời gian nhìn ngắm xung quanh, nhận ra mấy chú mèo gọi nhau rủ nhau đi chơi, hai bạn chuột cãi nhau, chú chó ngơ ngơ hay xin ăn. và cả một đàn cá đứng nhìn một chú cá đang diễn thuyết ở thuỷ cung royal city. Tôi những thấy những vạt nắng đẹp vào mùa hè và những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời sài gòn năm tôi 26 tuổi. Tôi thấy vui khi xếp những cái áo đẹp đem cho em bé trên đường lê thánh tôn. Tôi bật cười khi thấy bạn chim bồ câu béo và bạn chim bồ câu gày ở ngũ hành sơn đà năng. Tôi nghe thấy tiếng bạn chim non kêu lích chích ở chùa linh ứng và nhặt lên đem trả sư thày. Tôi nhìn thấy những bông hoa cúi đầu đi ngủ trong resort.

Những điều này đem kể cho mọi người, những người lớn vội vã và hối hả, không ai hiểu được, chỉ có những bạn bé trẻ con thích thú và cũng cảm nhận cuộc sống như thế.

Uncategorized

…..

Tôi thừa nhận rằng bản thân có một số năng lực hay ho và cũng có nhiều khiếm khuyết. Việc nhìn nhận rõ ràng những ưu khuyết điểm khiến tôi thấy vui vẻ đón nhận xung quanh hơn, cho dù thi thoảng tôi cũng để mọi người tự do nghĩ rằng mọi người đang rất tài giỏi hoặc nghĩ tôi không hiểu một vấn đề gì đó. Thậm chí thi thoảng mọi người còn nghĩ tôi ngu ngơ nhưng tôi lại khá hài lòng về chuyện này. Con người xét cho cùng thì vẫn thích danh vọng, phải không?

Ở công việc mới, tôi được biết thêm một vài kỹ năng khá hay ho, vì tôi im lặng và chịu lắng nghe, khiêm tốn, nên mọi người xung quanh không bị áp lực và tự do thể hiện. Thú thật là tôi không quan tâm lắm, cũng không quá ấn tượng bởi xung quanh hay bất kì ai. Thi thoảng tôi thấy sống ngay thẳng ở xã hội mà người ta hay phải đón ý nhau thật khó nhỉ? nhưng cũng không sao cả. Hãy cứ là chính mình thôi. Nếu quá để ý xung quanh thì sẽ khiến bản thân mệt ghê lắm.

Nhớ lại nhiều năm trước, tôi cũng giống y như mọi người quanh mình, nên tôi rất đồng cảm. Giờ đây khi bản thân đã khác, chịu một sự đả kích quá lớn, tôi thấy lòng mình dịu dàng quá. Tôi chẳng còn thấy cần bất kì điều gì nữa. Hi vọng từ giờ trở đi, tất cả những người đến bên tôi đều yêu sự hiền hoà và bình thản trong lòng tôi. Mình sẽ hút những gì tương tự với mình.