Uncategorized

Khi bạn cười, Thế giới trở nên đẹp hơn

Cười nhiều hơn với mọi người xung quanh, muốn kết hợp, chia sẻ và hỗ trợ, giúp đỡ lẫn nhau trong công việc và cuộc sống. Cảm nhận dần sự vui vẻ, hạnh phúc và yêu thương. Lan toả năng lượng tích cực và thu hút những thứ tương tự về phía mình.

Tạm biệt sự căng thẳng, khó tính, khó chịu.

Promoted Post

Sponsored Post Learn from the experts: Create a successful blog with our brand new courseThe WordPress.com Blog

WordPress.com is excited to announce our newest offering: a course just for beginning bloggers where you’ll learn everything you need to know about blogging from the most trusted experts in the industry. We have helped millions of blogs get up and running, we know what works, and we want you to to know everything we know. This course provides all the fundamental skills and inspiration you need to get your blog started, an interactive community forum, and content updated annually.

Uncategorized

Suốt một thời gian rất dài tôi luôn rất dễ cáu, nhất là khi bị áp lực trong một chuyện gì đó, gần như tôi hay phực lên với mọi người xung quanh. Bởi vì khi không hài lòng thì sẽ dễ ” mắng” lại hoặc ” nói lại”, gần đây sau khi bắt đầu viết ra và dễ nói chuyện, chia sẻ với mọi người xung quanh về mọi chuyện, tôi dần cân bằng trở lại. Không hẳn là tôi chấp nhận mọi chuyện xung quanh, cũng không phải tôi cố để trở nên khéo léo trong ứng xử, tôi cười với mọi người nhiều hơn, vui với mọi người nhiều hơn và dễ hài lòng hơn, dễ tha thứ hơn và không để những năng lượng tiêu cực xung quanh ảnh hưởng đến mình.

Tác dụng lớn nhất là tôi thấy vui hơn, mọi người và hoàn cảnh xung quanh vẫn vậy, nhưng tôi giảm sự khó tính và cáu giận xuống được khoảng 50%. Mục tiêu là có thể giảm xuống được 80% trong năm nay, chỉ cho phép 20% được khó tính thôi.

Dễ cười hơn, hiền hoà hơn, không đặt mình cao hơn người khác.

Trong 3 năm qua, khi bắt đầu tiến vào môi trường nào tôi cũng đều bị cáu, bị phản ứng dù gần như không cần thiết phải như thế. Tôi không rõ lí do là gì cũng hầu như chẳng quan tâm.

Điều quan trọng nhất là có thể khiến bản thân dễ cười, dễ vui hơn và không gây áp lực hay bất kể rào cản gì cho mình.

Khi nào đạt đến được đoạn không cần viết ra hay nói gì mà vẫn thấy hạnh phúc trong lòng nhỉ?

Hi vọng ngày đó đến rất sớm.

Happy day

Uncategorized

Chào bạn

Quá trình tự hồi phục diễn ra chậm rãi và từ từ…

Trước đây tôi có cuộc sống xã hội khá ổn, vẫn đi ra ngoài giao lưu bình thường chỉ có hơi ít nói và không giao lưu sâu sắc quá với xung quanh nhưng vẫn đi chơi bình thường. Giao lưu gia đình, họ hàng, bạn bè và người yêu. Tâm trạng tôi khi đó cũng ổn, tinh thần tốt và cảm xúc ổn định.

Chỉ từ khi 2014 tôi bắt đầu thu hẹp lại và khép kín, điều đó có cái tốt, khiến tôi tập trung cho công việc và mở mang đầu óc hơn nhưng cũng khiến tôi hơi lạc lõng và mất kết nối với xung quanh. Đa phần lại hay im lặng và chịu đựng áp lực.

Năm nay 2021 có lẽ tôi nên bắt đầu mở ra một giai đoạn mới trong cuộc sống. Đón nhận thêm nhiều thứ và hoà mình vào xung quanh nhiều hơn. Tôi yêu bản thân tôi như tôi vốn là như vậy. À mà vẫn im lặng nhé hihi.

Tôi yêu bản thân tôi khi tôi điềm tĩnh, chậm rãi, bình ổn, có chủ kiến riêng. Và tôi sẽ chỉ tiếp nhận những con người yêu thương, trân trọng tôi. Tôi hài lòng với kiến thức, kinh nghiệm, trải nghiệm của tôi và tôi muốn những người đến bên tôi cũng chấp nhận tôi như vậy.

Và tôi rất thoải mái trong việc thể hiện cá tính thật, sống với những ước mơ, sở thích và hạnh phúc khi được là chính mình.

Uncategorized

Hôm nay thấy vui

Đến bây giờ mới hiểu rõ ràng về việc sống bên cạnh những người và sống trong một môi trường hạnh phúc quan trọng như thế nào đến trạng thái cảm xúc và tinh thần của mỗi người.

Ngoại trừ việc giải thích là năng lượng tốt nọ kia thì gần như bây giờ đã hiểu vì sao mình hay có trạng thái tiêu cực, căng thẳng thần kinh và nhiều cảm xúc không tốt không ổn. Nó là một quá trình từ nhỏ và khi lớn lên ta có xu hướng lại gần những thứ thân thuộc thân quen dạng như não đã ăn cái món tiêu cực đó quen rồi, giờ nó tiếp tục muốn tiêu thụ những thứ tương tự. Và muốn mọi thứ trở nên tốt hơn buộc phải thay đổi thói quen và món ăn cho nó. Dần dà khi nó đã được ăn những món ngon và tập thói quen với những điều tốt đẹp, mọi chuyện có thể vẫn sẽ như vậy, nhưng tinh thần ta sẽ tốt ổn hơn rất nhiều.

Bây giờ mình mới hiểu những quan niệm, tư duy của mình bị ảnh hưởng sâu sắc bởi ai và môi trường nào.

Đôi khi cảm thấy khá buồn vì mình không tham gia nhiều vào những hội nhóm xung quanh nhưng cũng nhờ vậy mà né tránh được nhiều chuyện và nhiều tình huống drama không đáng có. Không chê bai, bài xích, phán xét ai nhưng chỉ muốn được mãi như này.. Im lặng và bước tiếp trên con đường phía trước.

Mọi việc xảy ra đều có nguyên nhân và lí do của nó, hi vọng 3 năm qua là 1 bài test và mình đã pass rồi. Bây giờ chỉ cần chờ xem bước tiếp theo là gì và cố gắng nỗ lực vượt qua.

Hello em gái Mai, chị đã từng là người đi bên lề cuộc sống nên khá yên ổn bình lặng, lúc đó em đi bên trong nên khá mệt mỏi rắc rối phải không? Giờ chị đang cố gắng nỗ lực trở lại trạng thái như lúc trước. Còn nhớ bài học về cô hươu mẹ tập trung sinh em bé không nè? Chúng ta chỉ cần tập trung vào việc chính thôi phải không? Mong em thành công trên con đường em đã chọn nhé.

Hôm nay nhớ Mai.

Uncategorized

Hôm nay nhớ bạn Trang

Tôi thừa nhận mình văn hay chữ tốt phần Tiếng Việt, chắc do đọc nhiều nên nó ảnh hưởng. Nhưng con số thì thú thật rất ngu cả phần Đại số lẫn hình học không gian, cả xác suất thống kê.. ù ù cạc cạc toàn điểm bình thường thôi.

Không biết có phải không nhưng có một dạo, tự nhiên đầu hơi hơi sáng ra vụ con số nè… bí quyết chắc chẳng có gì hết, chỉ là đợt đó buộc phải làm nên biết. Trước đây không biết chơi SUDOKU đâu, sợ và ghét nữa thấy khó quá đi mất. Mà thú thật đến giờ không hiểu vì sao tự nhiên gần đây lại hơi hơi biết về con số. Có lẽ do phải tiếp xúc nhiều. Nên đúng là các bạn có học có hơn thật đó.

Còn về phần sketchnote hay vẽ vời thì do co đi học vẽ, được thày giáo hướng dẫn và có tập luyện thêm chứ không hẳn là năng khiếu gì. Nhớ mang máng lúc nhỏ hay vẽ búp bê thôi.

Từ nhỏ đến lớn đi học từ mẫu giáo đã hay được làm lớp trưởng, lớn đi làm phấn đấu lên được cái chức bé xinh xinh là Quản lý thấy cũng thích thích. Công nhận lúc chưa được làm Quản lý cũng thích lắm đó. Xong có đợt bị sợ áp lực quá cứ đòi làm cái chức chuyên môn thôi.

Thú thật đến bây giờ vẫn không hiểu sao mọi người trong 3 năm qua lại chú ý mình nhiều như vậy, nhất là khen mình ” giỏi” và cứ xem mình chat hay viết cái gì… rùi nghĩ mình khép kín nữa.

Có lẽ do từ nhỏ đến giờ mình thấy không hứng thú lắm với mọi chuyện xung quanh nên cũng chẳng để tâm vào đầu, cũng có nghe và đọc thông tin tin tức và nghe chuyện mọi người nhưng hiếm khi chú ý lắm. Mình thấy những thú vui của mình vui hơn, đọc sách viết lách vẽ tranh rồi đi chơi đi xem mấy cái mình thích. Mình hiếm khi tham gia vào thế giới bên ngoài dù vẫn có nhiều mối quan hệ rất tốt. Đa phần mình hay im lặng đi bên mọi người. Chỉ có từ khoảng 7,8 năm gần đây khi áp lực công việc mình dễ cáu giận và gắt tất cả không trừ một ai , nghĩ cũng tội mọi người ghê. Chỉ là thấy hơi kì lạ nhỉ, sao mọi người lại quá để ý chuyện xung quanh đến vậy, có lẽ do thói quen sinh hoạt giao tiếp xã hội mà mọi người dung nạp nhiều thông tin bên lề vào đầu chăng? Kiểu như bạn cho não bạn ăn cái gì thì bạn sẽ chú ý cái đó nhỉ?

Khoảng 1 năm trở lại đây, sau khi trải qua một giai đoạn hơi chán chỉ muốn trốn tránh tất cả thì mình bắt đầu thoải mái giao lưu với mọi người hơn nhưng thấy cũng không ổn lắm. Có thể do thói quen của mình là không tham gia vào chuyện xung quanh, chỉ tập trung vào việc của bản thân.

Mình cũng thích kết bạn, giao lưu, yêu đương hẹn hò và cười nói vô tư như hồi xưa xưa ý và mình thấy chẳng có gì sai trái hết.

Anyway cho dù lí do là gì đi nữa thì mình cũng thấy khá vui với những gì đang xảy ra ^^ Hôm nay nhớ bạn Trang Eli ghê gớm.

Uncategorized

Làm một người bình thường hạnh phúc

Trước đây, tôi rất thích khi nghĩ hoặc được xung quanh công nhận là ” tài giỏi” hoặc gì gì đó kiểu nổi trội, hơn người, xuất sắc, thích được khen ngợi và cũng thích giữ gìn thể diện cũng như cái tôi cực kì lớn.

Và tôi nghĩ đa số mọi người, ai cũng vậy.

Sau khi trải qua nhiều chuyện, tôi bắt đầu nhận ra là làm một người bình thường mới là điều tuyệt vời nhất. Thông minh một chút cũng tốt, xinh đẹp một chút cũng tốt, hơn người thì ôi thật sướng. Nhưng chẳng có gì thú vị khi trở nên nổi tiếng hay nổi bật.

Làm một người bình thường và vui vẻ, sẽ được thoải mái cười nói, vô tư, cho dù làm gì nói gì cũng không bị chú ý hay đánh giá. Mọi người thường chỉ cười xoà vui vẻ.

Chẳng có gì là ” thiên tài” hay” ẩn dật” ở đây…

Có lần tôi khá bực khi mẹ tôi bảo ” Con không bình thường”.. “con khác người lắm” chỉ vì tôi có những mưu cầu hạnh phúc và biết yêu bản thân mình.

Mẹ cũng từng thích khi tôi hay đọc sách và sợ hãi khi nghe tin đồn về tôi mà bắt tôi không được đọc sách.

Cháu tôi có lần hỏi “Sao dì hay lẩm bẩm”… chị gái thì nói ” đừng co khác người quá đừng có hay nhẩm nhẩm”… Xong rùi lâu lâu sau cháu tôi lại bảo ” hay nhẩm nhẩm là triệu chứng của người thông minh”…

Thực ra thì chẳng có gì đặc biệt, do từ bé tôi hay có cái tính là nhẩm đầu việc được phân công trong ngày, kiểu như hôm nay phải hoàn thành 5 việc, sau đó ngồi nhẩm học thuộc lòng, vì hồi đó chưa biết là phải viết ra giấy check list như bây giờ.

Sau đó là vì hay đi đến công ty mẹ cho mẹ dễ trông nên tôi hay tự chơi 1 mình, bắt đầu nghĩ ra các tình huống và nghĩ xem tình huống đó thì sẽ làm cái gì… mà nghĩ thì sợ quên nên lại lẩm nhẩm học thuộc lòng tự hỏi tự trả lời… đỉnh cao là ngày xưa trí nhớ tốt hay ngồi trước gương đọc thầm học thuộc xong tự nghĩ ra cô sẽ hỏi câu này thì trả lời thế này này … nguồn gốc của sự lẩm bẩm rất đơn giản. Nhưng lẩm nhẩm là cách tốt để ghi nhớ, các bạn thử xem.

Hoặc khi đọc sách nhiều chữ quá, hay gạch chân cho dễ nhớ rồi bắt đầu đánh dấu và tạo màu sắc, rút ý chính, chuyển ý chính, đảo ý, rồi vẽ ra, rồi tự làm timeline.. mấy cái này thật không ai dạy, nhưng cứ tự mày mò ngồi chơi 1 mình, xong hay nhẩm để thuộc, vì hồi xưa không có tiền mua sách hay đi đọc ké đọc trộm, không nhẩm thì tí về quên…mà không nhớ số trang thì mai quay lại không biết giở đâu mà đọc.

Vâng, nguồn gốc nó chỉ có như vậy thôi các bạn đừng gọi tớ là giỏi nữa. Tớ không giải thích nữa đâu huhu.

Thật đó, tớ chỉ muốn là người bình thường, đi làm 1 công việc ổn định thu nhập tốt, môi trường hoà đồng vui vẻ và kết hôn sinh con trong một gia đình bình thường hạnh phúc. Nhưng là một người có chút hiểu biết thì tớ không lựa chọn linh tinh vậy thôi.

Uncategorized

Chào 2021

Dạo gần đây tôi tiếp xúc với khá nhiều người mang nét tính cách mà tôi từng có. Tôi để ý một chút, đặc biệt chú ý đến những người khi tôi đặt trùng 1 câu hỏi nhiều lần mà họ phản ứng cáu gắt hoặc tôi hỏi 1 câu gì đó mà họ gắt lên kiểu ” Sao hỏi nhiều vậy tôi đã trả lời rồi”, hoặc ” Cái này tự bạn phải hiểu chứ sao lại hỏi”.

À thì ra vậy, đây chính là cái cảm giác ” Không nói ra được” mà tôi từng nhắc đến trước đây.

Do sống trong một môi trường mà mọi người thường phải tự hiểu ý, hoặc mình nghĩ chắc người ta biết rồi, hoặc nó quá sờ sờ ra đấy sao lại hỏi thì người ta hay phản ứng vậy. Đặc biệt là khi bạn bị dồn nén cảm xúc theo kiểu ” Cái này không nói được phải tự hiểu đi” thì dễ phản ứng như vậy.

3 năm qua từ khi về lại đây, tôi gặp hàng nghìn ca tương tự như vậy khi tiếp xúc hàng ngày, tôi khá ” khổ tâm” do bị mọi người cáu gắt, bực và ghét.

Sau cùng, tuần trước có nói chuyện với 1 anh bạn mà tôi đã kể là tôi đang nghỉ phép 7 ngày đấy nhưng ngày nào anh ý cũng hỏi hôm nay có đi làm không? Tôi cũng chẳng bực tức gì, ngày nào tôi cũng trả lời hôm nay đang nghỉ phép đấy.Đến khoảng ngày thứ 5 thì hình như anh ý cũng vào đầu rồi. Tôi không còn thắc mắc là ” Hình như người ta không quan tâm mình”,” Hình như người ta quá bận”. Tôi biết anh bạn ý rất cố gắng. Và thường thì anh ý hay nổi cáu và đổ lỗi cho tôi, mặc dù rất yêu quý tôi. Tôi bắt đầu nhận ra đây là một dạng ” cảm xúc độc hại” mà rất nhiều người bị. Có thể do môi trường, có thể do stress hoặc bất kì nguyên nhân gì.

Bonus thêm là anh chị sếp của tôi, 1 người thì hay “sửa ” lại tôi cách dùng từ, tôi vẫn OK, không cáu. 1 người thì tế nhị hơn, tuy hay hiểu nhầm ý tôi nhưng lại rất khéo.

Đến hôm nay thì sau tròn 5 năm kể từ ngày tôi chính thức ” ra đời”, tôi mới thấy mình có sự trưởng thành nhất định. Cộng dồn tất cả các tình huống tôi đã trải qua từ 2018 đến nay, tôi mới hiểu tại sao tôi lại buộc phải trải qua những bài test để mạnh mẽ trưởng thành. Có những việc tôi không vượt qua được và nó lặp lại buộc tôi phải pass bài kiểm tra. Tôi gần như đã pass rồi thì nó chuyển sang một level khác.

Tôi gần như đã rất stress khi sống trong một môi trường không có sự lắng nghe từ những người xung quanh trong một quãng thời gian rất dài, nên tôi thường hay bỏ cuộc và thiếu kiên nhẫn, cũng như không xác định được mục tiêu, định hướng cho cuộc sống của mình ( chứ không phải đầu óc rõ ràng theo kiểu ” mục đích của việc này là gì?” như hiện tại đâu ạ) hihi, phải mất nhiều năm đó. Sau khi nhận thấy mình cũng khá không ổn, tôi bắt đầu học cách thay đổi bản thân.

Tôi cũng gần như rất nhiều năm sống trong môi trường phải nhịn, vì nếu nói ra cũng không được lắng nghe. Điều này tôi vô tình thấy ở cháu tôi, khi cháu bị anh họ trêu và vứt cái mũ đi thì cháu chỉ biết tức giận la hét và khóc chứ không bình tĩnh trả lời và đòi hỏi hay yêu cầu. Có thể do môi trường sống và giáo dục. Bởi vậy tôi cũng khá im lặng nhẫn nhịn dù trong lòng không vui.

Gần đây tôi trút ra rất nhiều và sẵn sàng ” nói lại”, chỉ là 1 cách khiến bản thân thấy không bị căng. Nhưng sau đó dần dần tôi thấy đấy chưa phải là 1 cách hay, điều cần làm là vẫn giữ sự im lặng, nhưng trong lòng hiểu là không cần trút ra cũng không cần bực tức nín nhịn, cũng chả cần nói ra hay gì gì. Chỉ cần hiểu, chuyện đó không có gì hết và quan trong nhất là xác định rõ mục tiêu không đổi thì sẽ tránh được cảm xúc tiêu cực.

Tôi chỉ cảm thấy hơi mất riêng tư khi mọi người bây giờ hay chú ý tôi trong công việc và cuộc sống cũng như để ý quan điểm, ý kiến cá nhân của tôi, mặc dù trước giờ vẫn thế chả có gì thay đổi. Kể cả tôi chat, viết thư hay làm gì….

Để ý thêm một chút, tôi thấy có 1 lần trong một buổi họp thân thiết, tôi có đưa ra 1 quan điểm vu vơ gì đó ( không quan trọng) thì mọi người xung quanh phản bác rầm rầm với sự ” áp đảo” để làm rõ “cái này đúng, cái kia sai”. Thêm vào là việc tôi lướt fb và coi mấy cái stt của bất kì ai đó, và ở dưới là nhiều lời cmm phản đối dữ dội dù không liên quan đến nhau. Kể từ đó tôi mới hiểu ra là không nên trình bày ý kiến quan điểm cá nhân, hoặc nên lựa chọn những đối tượng môi trường mà khi có sự không giống nhau trong quan điểm, ý kiến thì mọi người đều phản ứng lại nhưng với thái độ nhẹ nhàng và vui vẻ hơn chứ không đối đầu. Như vậy sẽ khiến chất lượng cuộc sống cao hơn và tâm trạng vui vẻ hơn.

Sau một thời gian rất rất dài, tôi rốt cuộc đã tìm được cách deal với thế giới xung quanh mình. Quan trọng là khiến bản thân thấy nhẹ nhõm hơn sau một thời gian cực kì khó khăn.

” Khắc khẩu” không hẳn là do hai phía quá cứng rắn không chịu nhường. Hi vọng tất cả mọi người đều lựa chọn cách ứng xử nhẹ nhõm khi gặp những gì không giống với quan điểm của mình dù thế giới này luôn ồn ào.

Một thời gian rất dài, tôi cố gắng cười nói, tay chân lắc lư ồn ào để phù hợp với xung quanh và làm cho mọi người xung quanh yên lòng. Có lẽ không cần thiết phải vậy nữa, tôi nên giữ nguyên tác phong bình thản, im lặng, nghiêm trang của mình như tôi vốn có.

Hôm nay tôi lựa chọn sự nhẹ nhõm.

Cảm ơn 2018,2019,2020. Biết ơn 2015,2016,2017.

Chào 2021 trưởng thành.

Uncategorized

Cuộc sống là sự bổ sung

Hôm nay là ngày đầu năm mới, đón tuổi mới trong năm Covid, chứng kiến nhiều sự việc trong vài năm trở lại đây, thấy bản thân có vài điều thay đổi tốt hơn. Ít nhât là tôi đã trải qua hai sự việc mà nếu như ở 5 năm trước, tôi sẽ đau buồn và suy sụp vô cùng. Nhận ra rằng điều chỉnh sự kết nối và hướng suy nghĩ của mình theo con đường nào sẽ khiến bản thân không bị rơi vào những trạng thái tinh thần và cảm xúc đi xuống.

Phát hiện ra một điều khá vui sau một thời gian rất chịu khó nói chuyện với tất cả mọi người xung quanh, thoải mái bộc lộ suy nghĩ, quan điểm và chia sẻ chuyện cá nhân sau một thời gian dài im im trước tất cả. Tôi phát hiện ra là bản thân tôi và có thể rất nhiều người xung quanh mình đang mắc vấn đề tương tự.

Bất kì ai cũng có điểm mạnh điểm yếu riêng, bất kì ai cũng có một cái gì đó khiến mình phải học tập. Khi đi làm, nhiều khi không chỉ tôi mà nhiều người khác ở vị trí “sếp” ( hihi nghe to tát nhỉ) đều muốn mình phải ” tài giỏi”, ” hiểu biết” hoặc tương tự như vậy. Và đôi khi cảm giác đó khiến bản thân rất mệt và gây ra nhiều tình huống không ổn. Gần đây tôi bắt đầu chịu khó im lặng để những người xung quanh mình, bao gồm tất cả, họ hướng dẫn, bổ sung cho tôi những điểm tôi chưa mạnh hoặc không có. Thậm chí có nhiều cái, tôi biết làm và có hiểu nhưng tôi vẫn im để mọi người hướng dẫn chứ không hùng hổ xông lên. Hoặc khi muốn chia sẻ một điều gì đó mà tôi biết hơn thì tôi cố gắng sử dụng cách thức và ngôn từ dễ chịu nhất không để đối phương bị tổn thương. Và tôi học được ở mỗi người quanh tôi mỗi người 1 vài thứ hay ho, từ kiến thức, kinh nghiệm, trải nghiệm, cho đến nhiều cái thú vị khác.

Ban đầu tôi khá khó chịu khi mọi người hay bất kì ai bảo kiểu” H không biết làm cái này”, có thể do tính hiếu thắng hay cái Tôi quá lớn, đặc biệt trong công việc do tôi luôn muốn cố gắng hết sức nên càng dễ phản ứng ( dù chỉ phản ứng thầm). Nhưng dần dần tôi bắt đầu im lặng, 2 anh chị sếp của tôi hôm nọ đã hướng dẫn tôi vài điều bao gồm cả chỉ cho tôi làm và làm giúp tôi. Tuy phần công việc không có gì phức tạp, nhưng tôi lại thấy vui, cảm giác có sự kết nối, tương trợ và lắng nghe tôn trọng lẫn nhau.

Làm được điều này không hẳn là dễ, tôi phải trải qua rất nhiều ” thương đau” , va vấp mới có thể kiểm soát được cảm xúc của mình, quan trọng hơn là kiểm soát được ” sự chấp nhận hơn – thua từ bản thân và mọi người”. Tôi bắt đầu nhem nhóm một chút sự bao dung với những người xung quanh, có nhiều người tôi vẫn không chấp nhận và dung nạp được, nhưng ít nhất tôi không bị đối đầu với ai hết.

Tôi nhận ra rằng cho dù tôi có nói gì làm gì thì vẫn sẽ không bao giờ là vừa lòng tất cả.

Trong vài năm qua, tôi luôn cố gắng thay đổi bản thân để hoà nhập với từng môi trường xung quanh, từng đối tượng con người. Mà có lẽ tôi không nên như vậy, tôi chỉ cần điều chỉnh bản thân mình phù hợp nhất có thể, giữ vững, không lay động. Tôi không nhất thiết phải với người này thì nhún 1 chút với người kia thì căng 1 chút. Việc đó là không nên và sẽ khiến chính tôi bị mệt do phải thay đổi liên tục để thích ứng.

Sau tất cả, việc chấp nhận học hỏi những người xung quanh và luôn nghĩ rằng mình chưa được ổn, chưa được tốt làm tôi thấy khá vui vẻ. Tôi dần để ý môi trường sống xung quanh mình, những con người xung quanh trong gia đình, công việc, bạn bè, người yêu. Tất cả quyết định nên tính cách của bản thân. Mình ra sao thì sẽ thu hút đối tượng và môi trường tương ứng, trong từng giai đoạn của cuộc sống. Bây giờ thì đã hiểu tại sao mình khó tính hihi Biết vậy nên không có đổ lỗi hay oán ghét xung quanh nữa. Mặc dù mỗi ngày trôi qua vẫn sẽ phải cố gắng hơn và chưa biết thế nào được gọi là hạnh phúc, nhưng hôm nay sau khi stress công việc một chút, cũng thấy khá thoải mái.

Cảm ơn Công ty hiện tại và những con người xung quanh đã khiến tôi nhận ra được nhiều thiếu sót trong chính mình.

Uncategorized

Tràn đầy sự tươi mới

Hôm nay tôi cảm thấy biết ơn những năng lượng tích cực xung quanh. Tôi cảm thấy như đang có một trận thanh lọc cực lớn, xả ra hết mọi tiêu cực trong mình. Việc từ chối giao lưu và tiếp nhận những thứ không phù hợp, khiến tôi thấy tôn trọng bản thân mình hơn, biết cách yêu mình hơn. Tôi vẫn không muốn nổi, nhưng cũng chẳng cần chìm. Tôi chỉ đơn giản là sống, vui vẻ, cởi mở. Tôi không rõ bên ngoài mọi người nhìn vào mình như nào, đánh giá mình ra sao. Tôi chỉ đơn giản là trung thực với cảm xúc và ước muốn của mình với một trái tim và tinh thần khoẻ mạnh. Hơn tất cả, tôi thấy hài lòng với những gì mình đang tiếp nhận. Những chuyện xung quanh thật dễ chịu, nhưng con người xung quanh cũng khá ổn. Dường như sau khi xả ra mọi thứ, tôi đã trở thành một con người khác. Không còn bí bí, im lặng, không còn kìm nén bất kì điều gì, cũng chẳng xả bất kì điều gì, chỉ là tôi thấy hài lòng, vui vẻ, biết ơn và không còn tức giận những điều quanh mình.

Tôi thích cười vơi mọi người hơn, tôi không còn khó chịu vì cảm thấy mọi người đang chú ý mình nữa, mà dù sao nếu được chú ý thì cũng rất vui, nếu chú ý theo hướng tích cực vui tươi. Tôi chẳng còn quan tâm ai đánh giá, phán xét gì mình, cũng không đánh giá, phán xét xung quanh. Mọi chuyện xung quanh vẫn vậy, nhưng trong tôi đã khác. Cách tôi cảm nhận và nhìn thế giới đã khác. Có lẽ cuộc sống sẽ rất vui nếu mình luôn cười và luôn đón nhận những điều xung quanh một cách dễ chịu nhất.

Biết ơn vô cùng nếu bà có thể khoẻ mạnh và sống lâu thêm. Đôi khi thấy rằng, quan trọng nhất vẫn là do mình lựa chọn cái gì hihi

Uncategorized

Mùa Đông rồi

Bắt đầu làm việc thui … dạo này thả lỏng cơ thể tối đa, hoàn toàn không còn bực tức hay stress, dễ dàng nói chuyện hơn, nhưng thấy mình nên trở về như cũ, ít nói và im lặng. Thấy ổn và tốt hơn rất nhiều. Hơn nữa thấy mình hợp kiểu đó hơn.

Về lại HN, bắt đầu quen với kiểu giao tiếp đông đúc với xã hội xung quanh. Thấy quen dần và cũng chẳng thấy có vấn đề gì, chỉ là thấy mình hoà nhập càng tốt thì càng bớt cá tính riêng. Ngẫm nghĩ một hồi, hay ta lại đi tỉnh nhỉ… ở Tp lớn cũng cạnh tranh nhiều, ồn ào xô bồ quá… cái chân đi lại nhúc nhắc nhấc lên nhưng chưa tìm được cơ hội …. Muốn đi tiếp rồi …

Quá trình detox bản thân là một quãng thời gian rất hay nói thật, chả biết sao… Nhưng dần dà phát hiện ra giá trị cốt lõi của tour detox không phải nằm ở chỗ đào thải độc tố, ăn uống hay gì… đào thải độc tố từ tâm chính là một trận ” gột rửa ruột” toàn thân khiến cho mọi thứ tiêu cực, xấu xí nhất ào ào tuôn ra ngoài một cách mạnh mẽ đến mức như một trận thanh lọc. Việc phải tiếp xúc với nhiều năng lượng ào ào của thành phố cũng là một quá trình tích tụ lớn khiến mình thấy chỉ muốn bỏ cái tp lớn này mà đi tiếp.